dọc tin 1
dọc tin 2
https://docs.google.com/forms/d/1jIFZWBWnNI2DFS65nhrz9AR4tncddbz9GGyOCtyQO5s/edit banner 14

26/05/2021

Chân mày vòng nguyệt có duyên. 

Tóc mây gợn sóng đẹp duyên tơ hồng.  

Trong tiểu thuyết ngắn “Bernicce bobs her hair” (tạm dịch: Bernice cắt tóc bob) của tác gia nổi tiếng F. Scott Fitzgerald, mái tóc của người phụ nữ chiếm một vai trò đặc biệt quan trọng. Bernice- một quý cô giàu có và đáng yêu, vào lứa tuổi trăng tròn của mình, đã lột xác với kiểu tóc ngắn ngang gò má (tóc bob) khác xa với mái tóc màu nâu đất, dài và đầy quyến rũ khi trước. Vào thời ấy, sự thay đổi mang tính “cấp tiến” và “độc lập” này đã khiến bao chàng trai mê mệt trước nét đẹp đầy cá tính của nàng. Trong hàng thế kỷ, chúng ta đều bị ám ảnh bởi cái đẹp và chăm sóc tóc là cả một quá trình để tôn tạo nên vẻ đẹp của người phụ nữ. Và dù những ý nghĩa gắn với một mái tóc ngắn đã thay đổi ít nhiều, ngày nay, sự ảnh hưởng của “cái gốc con người” lên vẻ đẹp tính nữ và hình thể người phụ nữ vẫn không hề suy chuyển.

 

Chính vì vậy, sau đây chúng ta sẽ cùng HAIRWorld chiêm ngưỡng những nàng thơ với những mái tóc trong các tác phẩm mang tính biểu tượng trong lịch sử hội họa.

  1. Sự ra đời của thần Vệ Nữ

Thành thực mà nói, không thể nào bắt đầu danh sách này mà không nói đến mái tóc của nữ thần Vệ Nữ trong bức họa “Sự ra đời của thần Vệ Nữ” của họa sĩ Sandro Botticelli. 

Bức họa mô tả nàng Vệ Nữ hiện ra từ biển cả, thân thể nàng được bao bọc bởi một vỏ sò. Nàng đến với thế giới này dưới vai trò của một vị thần sắc đẹp. Hơi thở của thần Zephyrus giúp mái tóc nhẹ bay trong gió, mềm mại uốn lượn như một tấm lụa được pha trộn giữa màu vàng hoe và màu của một trái dâu chín mọng lả lướt xuống quá thắt lưng, điểm xuyết cho vẻ đẹp ấy là những cánh hoa hồng, đem lại một khung cảnh thần tiên đúng như tên của bức họa - sự ra đời của vị nữ thần sắc đẹp.  

  1. Những nàng thơ trong tranh của Hội ái hữu tinh hoa tiền Raphael (Pre-Raphaelite Brotherhood)

Hội ái hữu tinh hoa tiền Raphael được thành lập ở Anh vào năm 1848, tập hợp những nghệ sĩ trẻ người Anh với mục đích thể hiện một quy cách mới về đạo đức và sự chân thành trong các tác phẩm của họ. Cái tên tinh hoa tiền Raphael nhằm bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với nét đẹp thiên nhiên thuần túy không cầu kỳ của hội họa Ý trước thời kỳ Thượng Phục Hưng (High Renaissance), cụ thể là trước thời của họa sĩ, kiến trúc sư nổi tiếng Raphael.

Vì vậy mà, những nàng thơ trong tranh của họ thường được miêu tả gắn liền với khung cảnh thiên nhiên với mái tóc dài, bồng bềnh, hơi gợn sóng, và thường có màu đỏ. Và điều đặc biệt hơn cả, đó là những nàng thơ trong tranh cũng chính là những nàng thơ ngoài đời thực.

Những người mẫu trong các tác phẩm của hội, thường là người tình hoặc vợ của các nghệ sĩ. Tuy nhiên, bản thân họ cũng chính là những nghệ sĩ đích thực và thường được gọi dưới tên “Hội chị em ái hữu tiền Raphael” trong đó nổi tiếng nhất là Elizabeth Siddal, Christina Rossetti, và Evelyn de Morgan. Tài năng của họ là minh chứng rõ ràng nhất thể hiện những nỗ lực nhằm tôn vinh vị thế của người phụ nữ, không phải như những biểu tượng vật hóa của cái đẹp, mà chính là những người sáng tạo ra cái đẹp. Góp phần vào việc thay đổi nhận thức của chúng ta về lịch sử nghệ thuật và vị trí của những nhân vật bị gạt ra ngoài lề xã hội như phụ nữ, đặc biệt là những người phụ nữ ở vị trí không theo các ước lệ thông thường.

  1. Louise Brooks

Thập niên 20 được người Pháp gọi với cái tên “années folles” (tạm dịch: những năm tháng điên cuồng) là giai đoạn từ 1920-1929 - một thời kỳ thịnh vượng kinh tế với một nền văn hóa với tinh thần mang đầy hơi thở hiện đại và kỳ thú thông qua những phá cách bỏ qua các rào cản truyền thống.

Vào giai đoạn này, phong cách Flapper của nữ giới đã trở thành biểu tượng cho cả một thời kỳ. Với những chiếc váy ngắn đến đầu gối, tóc ngắn kiểu bob, lớp trang điểm đậm và điếu thuốc trên môi phía sau vô lăng cùng với những bản nhạc Jazz huyền thoại, đã đánh dấu một sự thay đổi vô cùng táo bạo của giới nữ. Những phong trào đấu tranh đòi hỏi quyền lợi công bằng dành cho phụ nữ nổ ra, thể hiện khao khát được thoát ra khỏi những kìm kẹp truyền thống lạc hậu thời kỳ này.

Và minh tinh màn bạc Louise Brooks chính là đại diện cho trào lưu Flapper với kiểu tóc bob ngắn uốn sóng, son môi màu đỏ tươi và chiếc mũ hình quả chuông (cloche hat) huyền thoại. Cô đã truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ người nổi tiếng về sau, không chỉ ở riêng hội họa mà còn ở cả phim ảnh, văn học và nhiều lĩnh vực nghệ thuật khác. Thậm chí là cả các công chúa, công nương nổi tiếng cũng thích thú với trào lưu này. Điển hình như công chúa nhà Obolensky, Ava Alice Muriel trong bức họa được vẽ bởi họa sĩ Savely Sorine:

 

 

  1. Frida Kahlo

Frida Kahlo là một nữ họa sĩ người Mexico vô cùng nổi tiếng như một biểu tượng cho làn sóng nữ quyền mạnh mẽ. 

Kahlo đã đánh dấu sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân giữa cô và nghệ sĩ Diego Rivera bằng cách vẽ một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của cô, “Chân dung tự họa với mái tóc tém” (Self-portrait with cropped hair). Bức tranh mô tả Frida Kahlo đang mặc quần áo của Rivera, với mái tóc được cô tự cắt ngắn giống với kiểu tóc của đàn ông, trên sàn là những lọn tóc đã cắt nằm ngổn ngang. Ở phần đỉnh của bức tranh, là lời một bài hát: 

 

“Em thấy đó, nếu như tôi đã yêu em, hẳn là vì mái tóc ấy,

giờ thì còn đâu, tôi không còn yêu em được nữa.”
 

"Look, if I loved you, it was for your hair,

now that you are without hair, I don’t love you anymore.".

 

Kahlo đã bày tỏ cảm xúc về mối quan hệ đổ vỡ của mình, đồng thời bước ra khỏi cái bóng của Rivera và khẳng định bản thân là một nghệ sĩ, một người phụ nữ, con người độc lập. Cô đã khước từ việc thay đổi các điểm đặc trưng trên khuôn mặt của mình. Cặp lông mày dính liền và bộ ria mép lờ mờ, được cho là "nam tính" và không thích hợp với người phụ nữ. Thậm chí Kahlo còn phóng đại chúng nhiều hơn trong các bức chân dung tự họa của mình. Và tất nhiên, Kahlo không ngại là chính mình - một người phụ nữ. Cô yêu thích màu sắc, mặc những chiếc váy sáng màu và táo bạo, cũng như không đắn đo suy nghĩ về việc trang điểm cho mình bằng hoa và ruy băng. 

Kahlo không bao giờ lùi bước, và cô ấy chưa bao giờ xin lỗi vì muốn sống theo ý mình. Tất cả được cô diễn đạt cô đọng qua câu nói sau “Họ nghĩ tôi là một người theo chủ nghĩa siêu thực, nhưng tôi không phải vậy. Tôi không bao giờ vẽ những giấc mơ. Tôi đã vẽ nên hiện thực của chính mình ”.

Và cuối cùng, HAIRWorld sẽ đi tìm xem các tác phẩm của họa sỹ Việt Nam thì như thế nào, hẹn bạn số sau nhé!

Hình ảnh: wikipedia, pinterest

 

Dũng Nguyễn tổng hợp
  • Tags
26/05/2021
Banner 13 banner 20 banner 38 banner 39 banner 38